Hôm nay hai mẹ con đi khám bác sỹ cùng với bác Thắm. Ba ở nhà. Đây là lần đầu tiên bác Thắm đưa mẹ con mình đi khám. Cu tí của mẹ vẫn nghịch lắm, lúc bác sỹ nghe tim con, con vẫn tìm cách trốn, chắc là con không thích âm thanh của cái máy đó à? Bây giờ mẹ có thể tương đối yên tâm về con rồi. Tuần vừa qua mẹ đã tăng đến 2kg. Quả là một con số kỷ lục đấy. Hy vọng là con cũng tăng cân nhiều cùng với mẹ.
Sáng nay, mẹ theo bà Cynthia đi mua sắm. Mẹ mua cho cu tí một loạt giỏ nhựa để đựng đồ dùng. Rồi chiều nay bác Thắm còn đưa đi giặt nữa. Về nhà bác còn giúp mẹ phơi quần áo của con, chao ôi, sao mà nhiều thế, nhưng sao mà yêu thế! Cái gì cũng bé ti ti, trông như là đồ chơi búp bê của mẹ ngày xưa ấy. Con của mẹ tha hồ mà ăn diện nhé. Chắc ngày mai quần áo khô là mẹ có thể chuẩn bị một cái túi để cho đồ của cu tí và của mẹ vào đó. Bao giờ con muốn ra đời là cả nhà mình có thể lên đường đi bệnh viện ngay được. Yêu cu tí lắm!
Thursday, December 28, 2006
Tuesday, December 26, 2006
Mua sam do cho con
Con yêu, hôm nay cả nhà mình đi mua đồ cho con đấy. Đêm qua ba mẹ đi ngủ muộn quá nên sáng nay mãi mới dậy nổi để đi mua đồ. 10h30 là ba mẹ ra khỏi nhà, mẹ đi chậm lắm vì chân đau và cái bụng nặng ghê. Phải mang cả hai cái xe kéo của nhà mình đi để chở đồ cho con đấy. Đường xa thật là xa, lên đến siêu thị mẹ hoa hết cả mắt vì hàng hoá nhiều quá mà mẹ lại chưa từng đi bao giờ nên cứ phải loay hoay tìm kiếm mãi. Đến 12h hơn thì mẹ cũng mua xong cho con ở siêu thị Walmart. Con có biết là bao nhiêu người nhìn hai xe đồ của mẹ mà buồn cười không, vì nó toàn bỉm là bỉm thôi. Con yêu có đủ bỉm để dùng trong hai tháng đấy. Mặc dù hôm nay những thứ mẹ mua cho con chẳng có thứ gì giảm giá cả (ngày Boxing day mà tệ thế không biết) nhưng ba mẹ rất hài lòng vì đã mua được những thứ cần thiết nhất cho con.
Rời khỏi Walmart, ba mẹ lại lên xe bus đi tới Connestoga Mall, quãng đường quả là dài, mất một tiếng đồng hồ ngồi trên xe mới tới nơi. Ba bảo chắng khác gì đi Toronto cả. Có lẽ đúng vậy, vì lần trước ngồi xe bus từ Toronto về cũng chỉ mất có hơn 1 tiếng đồng hồ thôi mà. Tới nơi, ba mẹ ăn cơm tại đó luôn. Ba ăn xong trước rồi xung phong đi mua webcam cho mẹ, mẹ chỉ việc nhẩn nha ăn và ngồi chờ thôi. Mãi 1 tiếng sau ba mới về, vì còn mải ngắm xe ôtô điều khiển tự động - món đồ chơi ưa thích của ba. Cuối cùng thì mẹ cũng có webcam để khi nào con ra đời còn khoe với mọi người, đặc biệt là để cho ông bà hai bên được gặp con thường xuyên hơn. Mua thêm một số đồ cho con nữa rồi ba mẹ về. Thế mà cũng mất đến 6 tiếng đồng hồ đấy.
Ngày mai, nhà mình lại đi gặp bác sỹ rồi, mong là mọi chuyện luôn luôn tốt đẹp với nhà mình. Yêu con trai của mẹ lắm!
Rời khỏi Walmart, ba mẹ lại lên xe bus đi tới Connestoga Mall, quãng đường quả là dài, mất một tiếng đồng hồ ngồi trên xe mới tới nơi. Ba bảo chắng khác gì đi Toronto cả. Có lẽ đúng vậy, vì lần trước ngồi xe bus từ Toronto về cũng chỉ mất có hơn 1 tiếng đồng hồ thôi mà. Tới nơi, ba mẹ ăn cơm tại đó luôn. Ba ăn xong trước rồi xung phong đi mua webcam cho mẹ, mẹ chỉ việc nhẩn nha ăn và ngồi chờ thôi. Mãi 1 tiếng sau ba mới về, vì còn mải ngắm xe ôtô điều khiển tự động - món đồ chơi ưa thích của ba. Cuối cùng thì mẹ cũng có webcam để khi nào con ra đời còn khoe với mọi người, đặc biệt là để cho ông bà hai bên được gặp con thường xuyên hơn. Mua thêm một số đồ cho con nữa rồi ba mẹ về. Thế mà cũng mất đến 6 tiếng đồng hồ đấy.
Ngày mai, nhà mình lại đi gặp bác sỹ rồi, mong là mọi chuyện luôn luôn tốt đẹp với nhà mình. Yêu con trai của mẹ lắm!
Monday, December 25, 2006
Tuan 34
Cu tí ngoan ngoan ơi, hôm nay sang tuần 34 rồi đấy! Con đã lớn lên nhiều rồi, ngủ cũng nhiều hơn. Cứ thỉnh thoảng mới thấy con dậy chơi thôi. Bây giờ làm gì là mẹ cũng biết hết rồi, mọi cử động của con đều rất rõ. Ba mẹ yêu con lắm, cứ hết ba lại mẹ nằm mơ thấy cu tí thôi. Trưa nay mẹ còn không ngủ được vì cứ tưởng tượng đến lúc được bế cu tí lên nựng nịu, đưa đi chơi vòng quanh nhà, rồi cho nằm trong nôi ngủ nữa. Con đáng yêu lắm có phải không cu tí!
Ngày mai ba mẹ sẽ đi mua sắm cho con, phải mua dứt điểm trong ngày mai thôi, không thể kéo dài hơn nữa đâu. Mẹ sốt ruột mong cu tí lắm rồi!
Hôm nay mẹ đã tháo xong hết đồ để chuẩn bị giặt cho con rồi, 3 túi đầy rồi đấy. Ba tha hồ mà đi giặt thôi. Tuyết lại sắp rơi rồi. Mùa đông năm nay kỳ lạ thật!
Ngày mai ba mẹ sẽ đi mua sắm cho con, phải mua dứt điểm trong ngày mai thôi, không thể kéo dài hơn nữa đâu. Mẹ sốt ruột mong cu tí lắm rồi!
Hôm nay mẹ đã tháo xong hết đồ để chuẩn bị giặt cho con rồi, 3 túi đầy rồi đấy. Ba tha hồ mà đi giặt thôi. Tuyết lại sắp rơi rồi. Mùa đông năm nay kỳ lạ thật!
Sunday, December 24, 2006
Quan ao cua cu ti nay
Ui, thế là hôm nay mẹ đã có đủ quần áo cho con rồi. Sao mà nhiều thế không biết! Bác Tú cho bao nhiêu đồ, rồi cô Hoài cũng gửi đồ, lại còn đồ mẹ xin ở trung tâm từ thiện nữa, đồ bà Mary và Cynthia cho nữa. Mẹ bầy đầy ra giường, phân loại rồi đếm. Mãi mới xong vì nhìn cái gì cũng thấy đáng yêu quá, cứ ngắm nghía mãi không chán. Phải gom lại để mang đi giặt cho con nữa, đầy một túi du lịch toàn quần áo, tất chân, tất tay, yếm dãi, mũ. Còn một loạt chăn, khăn quấn, khăn mặt thì phải giặt ở đợt khác. Còn phải giặt lại cho con bộ khăn phủ nôi, khăn phủ xe đẩy, ghế ngồi ô tô, và ghế ru nữa. Thế là cũng mất thời gian đây, vì giặt nhiều quá thì sẽ hết chỗ để phơi. Cu tí ngoan ngoan nhé, mẹ sẽ mặc cho cu tí toàn đồ xinh ơi là xinh. Con còn có mấy con thú bông nho nhỏ nữa, 3 đôi giầy bé xíu và một con vịt kêu chút chít để khi tắm con nghịch.
Hôm nay cu tí của mẹ ngoan lắm, con đã vươn được bàn chân bé xíu lên gần mạng sườn của mẹ rồi. Như thế mẹ biết là con đã lớn rồi. Bây giờ mẹ nặng gần 60kg, hy vọng con cũng đã hơn 2kg. Ông bà nội thương cu tí lắm đấy, hôm nay ông hỏi thăm bao nhiêu mặc dù ông vừa đi công tác về rất mệt.
Mẹ đã kê cái nôi vào phòng rồi, cả hai cái tủ đựng đồ cho con nữa. Bao giờ chuẩn bị xong xuôi hết rồi mẹ mới xếp đồ vào tủ. Cu tí tha hồ mà thích nhé vì có nhiều quần áo quá cơ. Cho mẹ thơm cái chân xinh mới nào, sáng dậy là đạp mẹ nhiều lắm cơ, làm mẹ lại phải lật đật dậy đi ăn sáng. Chắc là đói quá đấy mà!
Hôm nay cu tí của mẹ ngoan lắm, con đã vươn được bàn chân bé xíu lên gần mạng sườn của mẹ rồi. Như thế mẹ biết là con đã lớn rồi. Bây giờ mẹ nặng gần 60kg, hy vọng con cũng đã hơn 2kg. Ông bà nội thương cu tí lắm đấy, hôm nay ông hỏi thăm bao nhiêu mặc dù ông vừa đi công tác về rất mệt.
Mẹ đã kê cái nôi vào phòng rồi, cả hai cái tủ đựng đồ cho con nữa. Bao giờ chuẩn bị xong xuôi hết rồi mẹ mới xếp đồ vào tủ. Cu tí tha hồ mà thích nhé vì có nhiều quần áo quá cơ. Cho mẹ thơm cái chân xinh mới nào, sáng dậy là đạp mẹ nhiều lắm cơ, làm mẹ lại phải lật đật dậy đi ăn sáng. Chắc là đói quá đấy mà!
Friday, December 22, 2006
Ke lai do dac
Hôm nay ba mẹ đã nhận được cái nôi cho con nằm rồi. Trông nó đáng yêu lắm, con trai à! Con mà nằm ngủ trong đó thì không khác gì một thiên thần nhỏ xinh đâu. Chiều nay cả hai ba mẹ lại đi chợ mua đồ ăn, trời mưa lắm nhưng mẹ rất vui vì lâu không được ra phố. Đi chợ về rồi mẹ bảo ba kê lại đồ đạc trong nhà để chuẩn bị cho ngày con chào đời. Thế là bây giờ hai ba mẹ sang phòng bên cạnh để dùng máy tính, phòng ngủ trước bây giờ dành cho cu tí. Ngày mai mẹ sẽ dọn dẹp cho gọn gàng và sạch sẽ. Cu tí của mẹ ngoan ngoan nhé! Ba mẹ yêu thương con nhiều.
Thursday, December 21, 2006
Ket thuc lop hoc Prenatal Class
Hôm nay ba mẹ đi học buổi cuối cùng ở lớp Prenatal Class. Mẹ chỉ ngồi im một chỗ và xem các bạn cùng học thực hành kỹ năng chuẩn bị sinh em bé. Cuối buổi học, cô giáo cũng phát cho mỗi bà mẹ một chứng chỉ đã kết thúc khoá học và trong đó có nói bao giờ mẹ sinh con thì sẽ mang chứng chỉ đó đến đổi lấy một cái diaper bag. Đó là những gì bố mẹ thu hoạch được từ lớp học đấy con yêu à. Hôm nay ba mẹ cũng lấy thêm một ít quần áo cho con nữa. Ba con rất thích đồ chơi nên đã lấy cho con một con lật đật hình con gà con, tiếng kêu của nó rất vui tai. Ba đã chơi cùng con lật đật này suốt cả ngày hôm nay đấy. Chắc con yêu của mẹ cũng sẽ thích con gà con này thôi. Ba mẹ cứ tưởng tượng cu tí lấy chân đạp đạp con lật đật mà mãi nó không chịu ngã rồi nó lại còn có tiếng kêu nữa, chắc cu tí sẽ bực mình lắm mà khóc ré lên mất. Hihi! Mẹ cũng chưa biết là con mẹ sẽ phản ứng thế nào đâu. Chắc là đáng yêu lắm lắm! Ngày nào ba mẹ cũng tưởng tượng về con, mong con là một đứa trẻ đáng yêu, xinh xắn nữa. Chỉ còn mấy tuần nữa thôi là cả nhà mình ở bên nhau rồi, ba mẹ sẽ tha hồ mà chăm sóc cu tí. Yêu con lắm!
Bà Cynthia cũng vừa cho mẹ biết là thứ hai tới con sẽ có một cái basinet để nằm ngủ rồi. Cả ba anh chị con bà Cynthia đều nằm trong cái basinet đó, bây giờ đến lượt con rồi. Con sẽ được nằm ngủ cạnh giường ba mẹ để ba mẹ tiện chăm sóc con vào ban đêm. Nhà mình sẽ phải kê lại hết đồ đạc, mà thực ra cũng có gì nhiều đâu, ba mẹ chỉ có 2 cái bàn để đặt máy tính thôi mà. Bỏ hết ra bên ngoài để nhường chỗ cho cu tí nào. Bé tí mà quan trọng lắm đấy!
Bà Cynthia cũng vừa cho mẹ biết là thứ hai tới con sẽ có một cái basinet để nằm ngủ rồi. Cả ba anh chị con bà Cynthia đều nằm trong cái basinet đó, bây giờ đến lượt con rồi. Con sẽ được nằm ngủ cạnh giường ba mẹ để ba mẹ tiện chăm sóc con vào ban đêm. Nhà mình sẽ phải kê lại hết đồ đạc, mà thực ra cũng có gì nhiều đâu, ba mẹ chỉ có 2 cái bàn để đặt máy tính thôi mà. Bỏ hết ra bên ngoài để nhường chỗ cho cu tí nào. Bé tí mà quan trọng lắm đấy!
Tuesday, December 19, 2006
Stay the same
Hôm nay hai mẹ con đưa nhau đi khám bác sỹ. Con nghịch quá thôi, mẹ ngồi ở phòng chờ mà con cứ hì hà hì hụi bò trong bụng mẹ, làm mẹ đau nữa. Mẹ ngồi chờ đến hơn 1 tiếng đồng hồ mới đến lượt mình khám, cũng vừa lúc ba đến với mẹ con mình. Bác sỹ khám và bảo rằng cổ tử cung mẹ vẫn chỉ mở 2cm và mọi chuyện vẫn tốt đẹp. Ông ấy hy vọng là con sẽ ngoan ngoãn ở trong bụng mẹ qua năm mới. Mẹ cũng hy vọng thế. Hết năm nay là con được 35 tuần rồi nên nếu có sinh sớm vào đầu năm thì con cũng cứng cáp hơn. Dù sao mẹ vẫn muốn con ở trong bụng mẹ đến tuần 38 thì tốt nhất. Ngoan ngoan con nhé! Ba mẹ thương nhiều!
Monday, December 18, 2006
Tuan 33
Lại một tuần nữa đã trôi qua yên ả. Con yêu hôm nay đã sang tuần 33. Ba mẹ mừng lắm. Mấy hôm nay, hôm nào ba cũng trò chuyện với con, chơi đùa với con. Con của mẹ nghịch lắm cơ, cứ gồng cứng lên trong bụng mẹ, rồi còn duỗi chân nữa chứ. Mỗi lần con duỗi chân là mông lại nhọn lên ở bên trái, còn cái bàn chân xinh xinh thì chọc tít ra bên phải mạng sườn của mẹ. Cảm giác như mẹ cầm được vào cái bàn chân bé tí ấy. Mỗi lần muốn biết con thức hay ngủ, mẹ chỉ cần đặt tay lên phía đầu con là có thể cảm nhận được chuyển động của con rồi. Con trai mẹ thương lắm cơ, hầu như ngày nào cũng nấc 3 lần. Bây giờ con đã lớn, mỗi lần con nấc là bụng mẹ lại rung lên nhè nhẹ, nhất là khi mẹ ngồi ngả người trên giường thì nhìn thấy rất rõ.
Hôm nay bác Đàm đến thăm nhà mình, cho ba mẹ xem video về cách chăm sóc con. Chắc mẹ con mình còn phải làm quen với nhau rất nhiều sau khi con ra đời đấy, sóc con của mẹ à! Cũng đến hôm nay bác Đàm mới biết việc mẹ phải nằm viện 5 ngày vì doạ sinh non. Bác ấy đã nói chuyện với bà Janene nên bà ấy cũng đã tới thăm mẹ con mình và còn cho ba mẹ vé đi taxi miễn phí nữa. Thế nên ngày mai mẹ đi khám không mất tiền taxi nữa rồi. Ui, nhưng mai mẹ phải đi khám một mình vì ba bận đấy con à. Ngày mai bác sỹ sẽ kiểm tra cổ tử cung xem có thay đổi gì không. Mấy hôm nay con làm mẹ đau lắm, nhất là vào buổi đêm ấy, không biết bây giờ như thế nào rồi nữa. Con phải ngoan nhé, mẹ con mình còn phải chiến đấu thêm ít nhất là 4 tuần nữa cơ con à! Yêu cưng của ba mẹ lắm đấy!
Hôm nay bác Đàm đến thăm nhà mình, cho ba mẹ xem video về cách chăm sóc con. Chắc mẹ con mình còn phải làm quen với nhau rất nhiều sau khi con ra đời đấy, sóc con của mẹ à! Cũng đến hôm nay bác Đàm mới biết việc mẹ phải nằm viện 5 ngày vì doạ sinh non. Bác ấy đã nói chuyện với bà Janene nên bà ấy cũng đã tới thăm mẹ con mình và còn cho ba mẹ vé đi taxi miễn phí nữa. Thế nên ngày mai mẹ đi khám không mất tiền taxi nữa rồi. Ui, nhưng mai mẹ phải đi khám một mình vì ba bận đấy con à. Ngày mai bác sỹ sẽ kiểm tra cổ tử cung xem có thay đổi gì không. Mấy hôm nay con làm mẹ đau lắm, nhất là vào buổi đêm ấy, không biết bây giờ như thế nào rồi nữa. Con phải ngoan nhé, mẹ con mình còn phải chiến đấu thêm ít nhất là 4 tuần nữa cơ con à! Yêu cưng của ba mẹ lắm đấy!
Tuesday, December 12, 2006
Di kham bac sy
Hôm nay cả nhà mình lại cùng nhau đi bác sỹ. Phải nói là bác sỹ rất vui vì nhìn thấy mẹ con mình ở phòng khám. Thời gian con ở trong bụng mẹ càng lâu càng tốt đấy con yêu à. Mà bây giờ con sang tuần 32 rồi, bác sỹ cũng yên tâm hơn, nếu con có ra đời sớm một chút thì con vẫn được ở gần bố mẹ. Chứ tuần 30 mà con ra đời là mẹ con mình sẽ bị gửi đi xa lắm đấy, tận Kingston cơ.
Hay thật đấy, mẹ chẳng lên cân nào vậy mà con vẫn phát triển bình thường. Hôm nay bác sỹ đo chiều cao tử cung của mẹ là 32cm, đúng bằng với số tuần của con, nên bác sỹ yên tâm lắm. Tuần sau mẹ con mình lại đi khám tiếp rồi. Mong là hai mẹ con mình cứ phát huy như thế này cho cả nhà yên tâm. Con ngoan đừng gồng cứng bụng mẹ nhiều nhé, không mẹ sợ lắm đấy!
Hay thật đấy, mẹ chẳng lên cân nào vậy mà con vẫn phát triển bình thường. Hôm nay bác sỹ đo chiều cao tử cung của mẹ là 32cm, đúng bằng với số tuần của con, nên bác sỹ yên tâm lắm. Tuần sau mẹ con mình lại đi khám tiếp rồi. Mong là hai mẹ con mình cứ phát huy như thế này cho cả nhà yên tâm. Con ngoan đừng gồng cứng bụng mẹ nhiều nhé, không mẹ sợ lắm đấy!
Monday, December 11, 2006
Tuan 32
Hôm nay là con trai bước sang tuần 32 rồi, bắt đầu tháng thứ 8 đấy con yêu à. Mấy ngày vừa rồi, cả nhà ai cũng lo lắng cho mẹ con mình. Ngày nào ông nội cũng nói chuyện với mẹ để hỏi thăm sức khoẻ của hai mẹ con. Dì Trang cũng hỏi thăm con suốt. Hôm trước bác Tú cũng gọi điện khi biết tin mẹ nằm viện. Ai cũng thương và lo cho con lắm đấy. Cu tí của mẹ thì ngoan lắm, cứ ngủ rồi chơi trong bụng mẹ thôi.
Chỉ còn vài tuần nữa là đến ngày con ra đời rồi. Con ăn no ngủ kỹ cho chóng lớn con nhé! Ngày mai nhà mình lại đi gặp bác sỹ. Mong là mọi việc sẽ tốt đẹp với mẹ con mình! Hôm nay ba thi xong rồi, bây giờ chỉ lo cho cu tí ra đời nữa thôi.
Chỉ còn vài tuần nữa là đến ngày con ra đời rồi. Con ăn no ngủ kỹ cho chóng lớn con nhé! Ngày mai nhà mình lại đi gặp bác sỹ. Mong là mọi việc sẽ tốt đẹp với mẹ con mình! Hôm nay ba thi xong rồi, bây giờ chỉ lo cho cu tí ra đời nữa thôi.
Thursday, December 07, 2006
Di kham bac sy
Hôm nay cả nhà mình lại đi gặp bác sỹ Anstett. Sau một hồi kiểm tra, bác sỹ chỉ cho mẹ thấy đầu con ở đâu, lưng ở đâu và chân ở đâu. Hoá ra bây giờ con trai quay chân sang bên phải của mẹ rồi. Thảo nào mỗi lần mẹ nằm nghiêng bên phải lại cảm thấy bị con miết một cái thật mạnh, mẹ cứ nghĩ là con dí tay vào cơ. Hôm qua con còn chổng mông lên mãi, cứng đơ cả bụng mẹ, ba lấy mũi ba ấn con xuống mà con cũng không chịu xuống đấy. Cu tí của mẹ nghịch lắm!
Bác sỹ nói tình hình của mẹ vẫn ổn định, cổ tử cung không mở thêm, đầu con vẫn ở trên cao, con vẫn phát triển bình thường mặc dù mẹ bị tụt 1 pound so với lần khám trước. Bác sỹ cũng nói là không chắc con sẽ ra đời vào tháng 2, mà có thể sớm hơn, khoảng giữa tháng 1. Mẹ cũng mong là con yêu kiên nhẫn ở trong bụng mẹ, để con được phát triển đầy đủ, không bị thiệt thòi. Ba mẹ thương cu tí lắm! Con hay ăn chóng lớn con nhé!
Bác sỹ nói tình hình của mẹ vẫn ổn định, cổ tử cung không mở thêm, đầu con vẫn ở trên cao, con vẫn phát triển bình thường mặc dù mẹ bị tụt 1 pound so với lần khám trước. Bác sỹ cũng nói là không chắc con sẽ ra đời vào tháng 2, mà có thể sớm hơn, khoảng giữa tháng 1. Mẹ cũng mong là con yêu kiên nhẫn ở trong bụng mẹ, để con được phát triển đầy đủ, không bị thiệt thòi. Ba mẹ thương cu tí lắm! Con hay ăn chóng lớn con nhé!
Wednesday, December 06, 2006
Ve nha roi
Hôm qua cả nhà mình đã được về nhà rồi con yêu à. Ba mẹ mừng lắm vì cuối cùng cũng đã có tin tốt đẹp. Bác sỹ nói là sau khi làm xét nghiệm thì nguy cơ sinh con sớm chỉ là 1%. Nhưng hiện giờ, mẹ vẫn gần như phải nằm nghỉ tuyệt đối trên giường, mọi việc ăn uống nấu nướng đều do ba con đảm nhận. Con thấy ba có giỏi không nào!
Hôm qua bà Cynthia đến đón mẹ con mình về bằng ôtô, còn ba đi xe đạp về. Bây giờ tuyết rơi dầy đặc, đi lại trơn lắm và rất dễ ngã. Mẹ cứ suốt ngày ở trong nhà thôi.
Bác sỹ hẹn mai đi khám lại tại phòng làm việc của ông ấy rồi. Mọi khi là ba mẹ đi bộ đi đấy, chắc mai lại phải gọi taxi để đi rồi. Còn 8 tuần nữa là con có thể ra đời an toàn rồi, con có biết là bây giờ ba mẹ đếm từng ngày rồi không? Yêu con trai bé bỏng lắm! Cứ vô tư đạp mẹ thùi thụi thôi, không biết là ba mẹ lo lắng thế nào đâu.
Hôm qua bà Cynthia đến đón mẹ con mình về bằng ôtô, còn ba đi xe đạp về. Bây giờ tuyết rơi dầy đặc, đi lại trơn lắm và rất dễ ngã. Mẹ cứ suốt ngày ở trong nhà thôi.
Bác sỹ hẹn mai đi khám lại tại phòng làm việc của ông ấy rồi. Mọi khi là ba mẹ đi bộ đi đấy, chắc mai lại phải gọi taxi để đi rồi. Còn 8 tuần nữa là con có thể ra đời an toàn rồi, con có biết là bây giờ ba mẹ đếm từng ngày rồi không? Yêu con trai bé bỏng lắm! Cứ vô tư đạp mẹ thùi thụi thôi, không biết là ba mẹ lo lắng thế nào đâu.
Monday, December 04, 2006
Tuan 31
Hôm nay là ngày con yêu sang tuần 31. Còn 9 tuần nữa là đến ngày con ra đời rồi. Vậy mà mẹ con mình chẳng ngoan tí nào cả. Từ tuần trước đã bị nhiều cơn co tử cung rồi, mẹ cũng lo lắng nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Đến hôm thứ 6, khi mẹ ăn sáng, liền trong vòng 40 phút có tận 5 cơn co. Mẹ lo quá đành bàn với ba đưa mẹ đi viện kiểm tra. Trời thì mưa tầm tã, ba mẹ có bao nhiêu dự định cho ngày hôm đó rồi mà đành hoãn lại hết. Gọi taxi rồi ba mẹ tới bệnh viện ngay. Đến 11h mới được khám, bác sỹ cho đo nhịp tim con và các cơn co của mẹ. Con còn bé, chẳng biết gì, cứ thấy cái gì áp lên bụng mẹ là đạp ra thôi. Con đạp hăng hái lắm. Mẹ nằm một hồi chẳng thấy cơn co nào, bác sỹ vẫn cho theo dõi tiếp. Rồi ba con cũng sốt ruột, mới bảo mẹ ngồi lên. Vừa ngồi được một chút là các cơn co đến liên tục. Bác sỹ và y tá đều lo lắng và bảo mẹ rằng, họ sẽ cố gắng giữ con trong bụng mẹ thêm 10 ngày nữa. Trời ơi, ba mẹ cảm thấy lo lắng thực sự. Mẹ không muốn con ra đời sớm thế đâu.
Đến 4h chiều, bác sỹ lại vào kiểm tra. Lần này phải lấy dịch trong cổ tử cung và kiểm tra cổ tử cung. Bác sỹ nói, cổ tử cung đã mở 2cm. Điều này có nghĩa là, nếu nó mở thêm nữa thì con sẽ ra đời rất sớm. Bác sỹ nói là sẽ chuyển mẹ sang viện khác trước khi mẹ sinh con để có điều kiện chăm sóc tốt hơn. Thật là kinh khủng! Mẹ khóc toáng lên trong khi ba con cũng đang hết sức bối rối. Cảm giác như nếu không có mẹ ở đấy, chắc ba cũng sẽ khóc vì lo lắng cho con. Nhưng ba phải tỏ ra dũng cảm để an ủi mẹ nữa.
Ngay sau đó, mẹ được tiêm và truyền thuốc. Bác sỹ không muốn chuyển mẹ đi xa vì không còn bệnh viện nào ở gần còn phòng cho mẹ con mình. Mẹ được chuyển sang phòng khác, còn ba về nhà nấu cơm mang vào cho mẹ ăn. Sau khi được truyền nước, các cơn co giảm dần. Ba mẹ bình tâm trở lại, hy vọng giữ con trong bụng được ngày nào hay ngày ấy. Đến 11h đêm, ba con phải về nhà. Chỉ còn hai mẹ con ở trong viện thôi. Cả đêm mẹ cứ thức rồi lại ngủ, chập chờn, vì lo lắng, vì không quen giường, không quen nằm mà không có ba bên cạnh. Cô y tá cứ khoảng 1 tiếng lại vào xem mẹ thế nào. Rồi gần 5h sáng lại kiểm tra các kiểu nữa. Con trai của mẹ ngoan lắm, cứ đạp thùi thụi thôi, rồi lại chơi trốn tìm với cái máy đo nhịp tim nữa. Mẹ bị sưng phù cả tay vì nước truyền bị tràn ra ngoài ven. Phải chọc lại ven. Cô y tá này không có kinh nghiệm, chọc hai lần đều sai làm mẹ chảy bao nhiêu máu, đau mà không dám phàn nàn gì. Rồi lại có người khác vào chọc ven lại cho mẹ. Lần này thì được, nhưng lại ở tay phải, làm mẹ chẳng làm ăn gì được nữa.
Sáng thứ 7, một vài cơn co lại đến và đi. Cho đến hết ngày chủ nhật, không còn cơn co nào nữa. Bác sỹ bảo mẹ đứng lên đi lại để kiểm tra xem có làm sao không để thứ 2 còn cho mẹ về với ba. Mẹ và ba cũng hy vọng lắm, vì hai hôm rồi mẹ không làm sao cả và con thì rất ngoan.
Đến sáng nay, khi mẹ con mình ăn sáng, mẹ ngồi hát và nói chuyện với con. Sau khi đếm các chuyển động của con thì các cơn co lại ập đến. Lúc ba đến viện với mẹ con mình thì các cơn co lên đến đỉnh điểm. Ba mẹ cảm thấy lo lắng còn hơn cả lúc trước. Bác sỹ lại phải kiểm tra cổ tử cung, nhưng may sao nó vẫn chưa mở thêm. Vậy là mẹ lại phải tiếp tục nằm viện, lần này thì không được đi lại nữa. Hoàn toàn nghỉ ngơi. Ba con thì tuần sau thi rồi, lần thi này rất quan trọng, vậy mà mẹ con mình chẳng ngoan để cho ba còn tập trung ôn thi. Mấy ngày hôm nay, ba ăn uống rất thất thường và cứ phải đi đi về về ngày mấy bận. Lo cho con quá cơ và cũng thương ba con quá cơ. Mẹ con mình cùng nhau ngoan để ba đỡ vất vả con nhé! Yêu con trai của mẹ lắm ấy!
Đến 4h chiều, bác sỹ lại vào kiểm tra. Lần này phải lấy dịch trong cổ tử cung và kiểm tra cổ tử cung. Bác sỹ nói, cổ tử cung đã mở 2cm. Điều này có nghĩa là, nếu nó mở thêm nữa thì con sẽ ra đời rất sớm. Bác sỹ nói là sẽ chuyển mẹ sang viện khác trước khi mẹ sinh con để có điều kiện chăm sóc tốt hơn. Thật là kinh khủng! Mẹ khóc toáng lên trong khi ba con cũng đang hết sức bối rối. Cảm giác như nếu không có mẹ ở đấy, chắc ba cũng sẽ khóc vì lo lắng cho con. Nhưng ba phải tỏ ra dũng cảm để an ủi mẹ nữa.
Ngay sau đó, mẹ được tiêm và truyền thuốc. Bác sỹ không muốn chuyển mẹ đi xa vì không còn bệnh viện nào ở gần còn phòng cho mẹ con mình. Mẹ được chuyển sang phòng khác, còn ba về nhà nấu cơm mang vào cho mẹ ăn. Sau khi được truyền nước, các cơn co giảm dần. Ba mẹ bình tâm trở lại, hy vọng giữ con trong bụng được ngày nào hay ngày ấy. Đến 11h đêm, ba con phải về nhà. Chỉ còn hai mẹ con ở trong viện thôi. Cả đêm mẹ cứ thức rồi lại ngủ, chập chờn, vì lo lắng, vì không quen giường, không quen nằm mà không có ba bên cạnh. Cô y tá cứ khoảng 1 tiếng lại vào xem mẹ thế nào. Rồi gần 5h sáng lại kiểm tra các kiểu nữa. Con trai của mẹ ngoan lắm, cứ đạp thùi thụi thôi, rồi lại chơi trốn tìm với cái máy đo nhịp tim nữa. Mẹ bị sưng phù cả tay vì nước truyền bị tràn ra ngoài ven. Phải chọc lại ven. Cô y tá này không có kinh nghiệm, chọc hai lần đều sai làm mẹ chảy bao nhiêu máu, đau mà không dám phàn nàn gì. Rồi lại có người khác vào chọc ven lại cho mẹ. Lần này thì được, nhưng lại ở tay phải, làm mẹ chẳng làm ăn gì được nữa.
Sáng thứ 7, một vài cơn co lại đến và đi. Cho đến hết ngày chủ nhật, không còn cơn co nào nữa. Bác sỹ bảo mẹ đứng lên đi lại để kiểm tra xem có làm sao không để thứ 2 còn cho mẹ về với ba. Mẹ và ba cũng hy vọng lắm, vì hai hôm rồi mẹ không làm sao cả và con thì rất ngoan.
Đến sáng nay, khi mẹ con mình ăn sáng, mẹ ngồi hát và nói chuyện với con. Sau khi đếm các chuyển động của con thì các cơn co lại ập đến. Lúc ba đến viện với mẹ con mình thì các cơn co lên đến đỉnh điểm. Ba mẹ cảm thấy lo lắng còn hơn cả lúc trước. Bác sỹ lại phải kiểm tra cổ tử cung, nhưng may sao nó vẫn chưa mở thêm. Vậy là mẹ lại phải tiếp tục nằm viện, lần này thì không được đi lại nữa. Hoàn toàn nghỉ ngơi. Ba con thì tuần sau thi rồi, lần thi này rất quan trọng, vậy mà mẹ con mình chẳng ngoan để cho ba còn tập trung ôn thi. Mấy ngày hôm nay, ba ăn uống rất thất thường và cứ phải đi đi về về ngày mấy bận. Lo cho con quá cơ và cũng thương ba con quá cơ. Mẹ con mình cùng nhau ngoan để ba đỡ vất vả con nhé! Yêu con trai của mẹ lắm ấy!
Subscribe to:
Posts (Atom)
