Wednesday, January 31, 2007

Chuyện kể về quá trình chuyển dạ và sinh bé Andrew

Ngày hôm trước đi khám bác sỹ, hai vợ chồng vẫn chắc mẩm là còn lâu mới sinh nên chồng sốt ruột lắm. Chồng đưa vợ đi bộ cả buổi chiều để cho dễ sinh, và còn lập kế hoạch đi bộ cho mấy ngày tới nữa.
Thức đến 2h sáng mới chịu đi ngủ. Đến 4h15 thì vợ bắt đầu đau bụng. Cứ nghĩ bây giờ mới đau bụng thì phải mấy tiếng sau mới sinh nên bảo nhau đến 8h hãy đi viện. Nhưng chỉ khoảng 15 phút sau thì các cơn đau dồn dập, vợ không thể chịu nổi bắt đầu gào toáng lên trong nhà. Chồng cuống cuồng gọi bà chủ nhà để nhờ bà ấy đưa đi viện. Trong khi đó, vợ cố gắng vật lộn với các cơn co và đánh răng, rồi ăn sáng. Nhưng, chỉ trong vòng một phút, cơn co mới lại đến, chẳng thể làm gì được nữa. Cái đau như thể ai đang xé thịt mình ra. Vợ quằn quại gào thét. Chồng lo không biết làm thế nào, chỉ biết đứng cho vợ ôm vào để gào thôi. Cuối cùng thì nước mắt của vợ chảy vòng quanh làm chồng cũng khóc theo. Lên xe ôtô, hai tay vợ vịn vào hai cái ghế để chống lại những cơn co khủng khiếp, máu đã chảy ra nhiều, ối vẫn chưa vỡ.
Đến bệnh viện, lên xe lăn ngồi và gào khắp cả hành lang. Y tá vội vàng chuyển lên khu sinh nở luôn. Bác sỹ lập tức kiểm tra, cổ tử cung đã mở 10cm và lúc đó mới là 6 giờ kém 10. Vợ được chuyển ngay sang phòng sinh. Chỉ 5 phút sau, mọi thứ đã sẵn sàng để vợ rặn. Vừa thở để đỡ mất sức, vừa nhìn đồng hồ để tính thời gian, xem ra mình vẫn còn tỉnh táo lắm. Khoảng 4 lần rặn đầu tiên không đạt tiêu chuẩn, bác sỹ yêu cầu làm theo đúng cách. Và vợ làm được. Chỉ mất khoảng 15 phút để cho đầu cu tí đưa ra khoảng một nửa. 10 phút sau để rặn theo sự chỉ đạo của bác sỹ để đưa cu tí ra ngoài.
Ôi cái khoảnh khắc nhìn thấy con vừa rời khỏi bụng mẹ thật kỳ diệu và hạnh phúc. Mọi đau đớn tan biến trong nháy mắt. Mẹ mỉm cười thật tươi khi nhìn thấy con. Mẹ còn nhắc ba xin cắt rốn cho con nữa, rồi lấy máy ảnh để chụp ảnh và ghi hình cho con. Nghe tiếng con khóc đến là thương, nhưng yêu lắm!
Vậy là con đã ra đời vào lúc 6h20 sáng ngày 25.1.2007 kết thúc thời gian mang thai của mẹ. Blog này sẽ đóng cửa để mở ra một blog mới, cho một cuộc đời mới, một thiên thần bé nhỏ đang nằm trong vòng tay của ba mẹ đây. Con yêu, mau lớn khoẻ mạnh nhé, ba mẹ sẽ luôn ở bên con!

Monday, January 29, 2007

Thông báo đóng blog Thời kì thai ngén

Sau thời kì mang thai dài 38 tuần, con của mẹ Andrew đã ra đời nên blog này sẽ được giữ lại làm kỉ niệm. Từ bây giờ nhật kí của con sẽ được chuyển sang trang web mới do ba tự tay thiết kế đặc biệt dành cho con.

Trang web mới của con:
http://my.opera.com/andrewhp

Saturday, January 27, 2007

Andrew's birth announcement

Designed by Giang-Son:

Thursday, January 25, 2007

Đi khám bác sỹ

Hôm nay cả nhà mình lại phải đi gặp bác sỹ, cũng chỉ tại cu tí chưa chịu ra thôi. Bác sỹ chỉ kiểm tra qua thôi vì cũng chẳng có gì nhiều cả. Bác sỹ cũng bảo chắc cuối tháng 1 hoặc đầu tháng 2 là cu tí sẽ ra đời thôi. Con còn 12 ngày nữa là đủ 40 tuần rồi mà!
Ba quyết tâm rèn luyện thể lực cho mẹ để chuẩn bị ngày con chào đời. Hôm nay mẹ lên thư viện trường ba để đi bộ trong đó cho ấm và tranh thủ xem sách luôn. Mẹ đã kiếm được một cuốn sách về dinh dưỡng cho con rồi. Sau khi ở chỗ bác sỹ về, ba mẹ lại cùng nhau đi bộ về nhà, lượn qua siêu thị mua đồ nữa. Người mẹ nặng nề quá rồi nên đi chậm kinh khủng. Chắc phải mất 1 tiếng đồng hồ hai ba mẹ mới về đến nơi ấy. Trời thì lạnh, tuyết rơi. Về đến nhà, hai má mẹ hồng hồng trông lạ lắm.
Cu tí ngoan ngoan, cố gắng lớn nhanh rồi ra với ba mẹ đi. Mong con quá rồi này! Bây giờ mẹ vẫn thấy con nghịch trong bụng mẹ đấy! Ra ngoài chơi với ba mẹ vui hơn nhiều con à! Yêu con quá đi thôi!

Wednesday, January 24, 2007

Đi bệnh viện lần thứ nhất

Đêm qua, ba mẹ quá hồi hộp chờ con ra đời nên khó ngủ, mãi 2h sáng mới đi ngủ. Nhưng đến 5h mẹ đói quá, phải dậy ăn. Ngồi đếm cơn co thấy chỉ cách nhau có 5 phút, mẹ nghĩ chắc đã đến lúc con muốn ra rồi. Mẹ chuẩn bị nốt những thứ cần thiết rồi gọi ba dậy. Mẹ gọi bà Cynthia để nhờ bà ấy chở đi viện. Bà ấy vui lắm, cứ chuyện trò suốt rồi dặn mẹ thông báo tin tức về con nữa. 6h5' ba mẹ đã có mặt ở bệnh viện. Làm thủ tục xong rồi kiểm tra, tử cung vẫn chỉ mở 3cm. Không có tiến triển gì từ tuần trước. Sau khi đo nhịp tim của con và các cơn co của mẹ, y tá yêu cầu mẹ đi lại trong khoảng 1 tiếng rồi kiểm tra lại. Nhưng chưa đi đủ 1 tiếng thì bác sỹ Anstett đã tới và bảo mẹ cứ về nhà nghỉ ngơi, bao giờ vỡ ối hoặc đau bụng không chịu được thì mới tới. Ông ấy còn hẹn mẹ mai tới khám nữa. Thế chắc là cu tí chưa chịu ra rồi. Bác sỹ nhìn là biết liền à. Con của mẹ ngoan quá là ngoan, bảo ở trong đó là ở trong đó, đến lúc ba mẹ mong quá rồi vẫn chưa chịu ra cho ấy.
Hôm nay ở trong viện, được nhìn thấy trẻ sơ sinh, người còn đỏ hỏn, khóc oe oe, ba mẹ thích lắm, cứ đứng lại xem. Bao giờ mới được nhìn thấy con yêu của mẹ đây. Chắc sẽ đáng yêu lắm! Yêu con nhiều nhất trên đời!

Monday, January 22, 2007

Tuần 38

Ui, hôm nay là con yêu tròn 38 tuần rồi đấy. Ba mẹ và ông bà ở Việt Nam mong con lắm rồi. Sáng nay mẹ dậy sớm, chat với ông bà hai bên. Ai cũng hồi hộp mong cu tí. Ông bà nội còn trêu mẹ là mang thai con lâu quá đấy. Chỉ tại cu tí chưa muốn ra thôi, đúng không cu tí!
Chiều nay bác Đàm cũng tới thăm nhà mình. Hai bác ngồi chơi với mẹ rất lâu, chuyện trò nhiều lắm, hai bác cũng mong cu tí ra đời rồi đấy. Thế mà giờ này con vẫn chưa chịu ra đây này. Con yêu còn chờ gì nữa thế. Cân nặng của mẹ cũng dừng rồi, không tăng lên nữa. Bây giờ là mẹ đã đạt mức 62kg rồi, tăng tận 14kg đấy. Không biết cu tí có được 3kg không nữa.
Tối nay, lúc mẹ và ba đang ngồi chơi, khoảng gần 10h đêm bắt đầu có những cơn co tử cung vừa phải, cách quãng khoảng 10 - 15 phút. Ba mẹ nghĩ chắc cu tí cũng muốn ra rồi nên đã chuẩn bị máy ảnh và các vật dụng khác. Chiều nay thì đã dọn phòng ngủ lại rồi, để cho cu tí ngủ ở phòng có heat cho ấm. Thời tiết bắt đầu lạnh hơn rồi. Thương con lắm, sinh ra vào giữa mùa đông, làm sao mà ra ngoài sưởi nắng cho cứng cáp được. Mong con từng giờ một rồi đây!

Friday, January 19, 2007

Đi khám bác sỹ

Hôm qua hai mẹ con và bác Thắm đi khám bác sỹ. Vì đến đầu tiên nên khám rất nhanh. Cổ tử cung mở thành 3cm và mỏng đến 80% rồi. Chắc chỉ vài ngày nữa là cu tí ra đời thôi. Con ngoan, cứ ở trong đó thêm vài ngày nữa nhé! Tuần sau ba được nghỉ không phải làm TA thì mẹ con mình tha hồ mà quấy ba.
Mấy hôm trước đau lưng quá, cứ tưởng đi đẻ đến nơi rồi. Hôm qua đi khám xong lại cùng chị Thắm lang thang mấy siêu thị, về chẳng thấy đau lưng nữa, thế mới lạ. Hôm nay thì khoẻ re, còn hăng hái ra sân đầy tuyết trắng để chụp ảnh nữa chứ!
Tối qua bà Mary lại cho một bộ thảm để trong nhà vệ sinh. Còn được chị Mỹ gửi cho bao nhiêu quần áo cho cu tí nữa. Cảm ơn bác Mỹ rất nhiều, vì toàn thứ cần thiết thôi và lại dùng ngay được. Bây giờ thì mọi việc đâu vào đấy hết rồi, chỉ chờ cu tí ra đời nữa thôi. Sáng qua chat với ông bà nội, ông bà cũng mong cu tí lắm rồi đấy. Yêu cu tí nhất trên đời! (Ngày xưa là yêu bố cu tí nhất trên đời đấy :D)

Monday, January 15, 2007

Tuan 37

Hôm nay con tròn 37 tuần rồi. Ba mẹ mong con lắm, ngày nào mẹ cũng xoa xoa cái bụng hỏi thăm cu tí của ba mẹ. Con cảm thấy chật chội lắm rồi đấy, có biết không con. Con chỉ chuyển động nhẹ nhàng được thôi. Chắc bây giờ con cũng gần 3kg rồi. Bác Đàm và vợ bác vừa đến thăm nhà mình trưa nay. Hai bác ngồi chuyện trò rất lâu với ba mẹ về con đấy. Hôm thứ 7 vừa rồi, mẹ cứ nghĩ là con sẽ ra đời rồi, ấy vậy mà đến hôm nay vẫn chưa thấy con chui ra. Không khéo con chờ đến đủ ngày đủ tháng mới ra cho mọi người tha hồ mà sốt ruột! Mà người mong con nhiều nhất chắc là mẹ rồi. Cu tí bé xíu ơi, con nhớ là thật ngoan nhé, mẹ con mình còn phải trải qua một hành trình khó khăn lắm đấy. Yêu con nhiều!

Thursday, January 11, 2007

Di kham bac sy

Tuần này mẹ con mình vẫn tiếp tục hành trình đến gặp bác sỹ. Lần này bác sỹ đã có kinh nghiệm hơn về cu tí rồi nên chỉ kiểm tra thật nhanh rồi cho mẹ xuống. Cu tí ngoan lắm, nhịp tim đập rất nhanh và đều. Hôm nay bác sỹ vắng khách, mẹ tới một chút là đã xong. Vừa về đến nhà thì Bác Đàm gọi điện báo bác sẽ tới thăm. Mẹ loay hoay dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng mất một lúc. Bác Đàm và vợ bác cùng tới, mang băng video về chăm sóc con nữa. Cả nhà cùng nhau xem khoảng 1 tiếng thì bác về. Mẹ tranh thủ hỏi bác gái bao nhiêu kinh nghiệm nữa.
Đến 7h tối thì có hai bác Trường - Hồng và anh Tommy đến thăm nhà mình. Bác ấy mua cho con bao nhiêu đồ đấy, từ bình sữa, núm vú, cái phơi bình sữa, rồi sữa tắm, lotion. Lần này thì con mẹ dùng đến cả năm cũng không hết được chỗ sữa tắm ấy rồi. Hai bác ở lại chơi khá lâu, đến 8h30. Rồi ba mẹ mới đi ăn cơm. Vừa dọn dẹp xong thì bà Mary tới chơi. Bà mang cho ba mẹ một bộ ga gối rất ấm áp cho mùa đông này, mẹ còn được tặng 1 cái áo tay dài và 1 đôi dép đi trong nhà nữa. Lần này thì mẹ con mình tha hồ mà ủ ấm cho nhau rồi.
Cu tí ơi, đêm qua mẹ nằm mơ thấy con yêu đấy. Con của mẹ xinh lắm, ngoan lắm và cũng rất kiên nhẫn nữa. Hihi! Chẳng hiểu sao mẹ thấy con rất kiên nhẫn chờ mẹ cho bú tí, chẳng quấy khóc gì cả. Mẹ thì thấy mẹ vụng quá, toàn được bà ngoại chăm sóc con hộ thôi. Bà ngoại vừa chăm vừa hướng dẫn mẹ nữa. Ui, nhớ bà ngoại quá, ước gì bà ngoại có ở đây để chăm cu tí cùng với mẹ nhỉ. Bây giờ ba mẹ có thêm nhiều bạn mới, họ đều nhiệt tình giúp đỡ ba mẹ trong việc chăm sóc con, con ngoan ngoan nhé, rồi sẽ có nhiều bạn chơi với con của mẹ. Mong con yêu lắm lắm!

Monday, January 08, 2007

Tuan 36

Hôm nay cu tí sang tuần 36 rồi đây. Con đã lớn lên rất nhiều, mẹ cũng tăng cân nhanh nữa. Hy vọng là cu tí đủ cân đủ lạng khi ra đời cho ba mẹ yên tâm.
Hôm qua ba mẹ đã mua nốt những thứ cần thiết cho con rồi. Con có áo khoác mới này, cái chắn cũi nữa này, rồi gối nữa, đồ chơi nữa. Mẹ đã mua được những thứ mẹ rất thích và ưng ý nhất cho con rồi. Yêu thương nhất đời của mẹ ơi, hôm nay mẹ ngồi cặm cụi khâu cho con hai cái vỏ gối, cắt từ cái vỏ gối của ba mẹ ra. Điều này với mẹ thật ý nghĩa. Con là một phần của ba mẹ. Con được sinh ra từ ba mẹ, nhưng con thật khác biệt, con là duy nhất, sẽ không có ai trên đời giống con yêu của mẹ. Tối nay con ngủ say làm ba mẹ lo lắng, cứ cố đánh thức con dậy, đến lúc con dậy rồi thì lại không chơi với con nữa, để con hì hụi chơi một mình này.
Hôm qua đi mua đồ cho con xong, ba mẹ đến nhà bác Thắm - Đồng ăn cơm, gặp nhiều bạn bè của bác ấy lắm. Ba mẹ vui lắm vì có thêm nhiều bạn mới. Như vậy, con của mẹ sinh ra sẽ không lo phải chơi một mình nữa rồi. Chắc con sẽ ra đời trong vòng một vài tuần nữa, cũng chưa biết được đâu con nhỉ. Khi nào con thích thì con sẽ ra thôi, con còn 4 tuần nữa là đủ tháng đủ ngày rồi mà. Yêu con trai nhiều lắm, con hứa với ba mẹ sẽ thật ngoan nhé!

Thursday, January 04, 2007

Di kham bac sy

Con yêu, hôm nay con làm bác sỹ hơi lo lắng đấy nhé. Lúc mẹ nằm ngửa cho bác sỹ nghe nhịp tim, tự dưng nhịp tim con chậm đi rất nhiều. Bác sỹ phải yêu cầu mẹ nằm nghiêng thì lúc đó nhịp tim con mới nhanh dần lên. Chắc con không thích mẹ nằm ngửa đâu, vì con nặng lắm rồi, đè lên mạch máu chính rồi nên con mới bị chậm nhịp tim đi như vậy. Bác sỹ khuyên mẹ nên tránh nằm ngửa và yêu cầu mẹ vào viện để kiểm tra. Mẹ và bác Thắm lại sang bệnh viện để nghe nhịp tim con một lần nữa. Lần này thì ổn rồi. Bác sỹ Anstett cũng đưa cho mẹ 2 tờ giấy màu vàng có ghi về sức khoẻ của mẹ con mình, để bất cứ khi nào con chuẩn bị ra đời là mẹ đã có thể cung cấp đầy đủ thông tin cho bệnh viện. Bắt đầu từ ngày hôm nay, mẹ chờ đón cu tí của mẹ đây.
Sau khi gặp bác sỹ xong, bác Thắm lại đưa hai mẹ con mình đi Walmart để mua nốt mấy loại thuốc cho con. Mẹ cũng đã mua được thảm trải nhà rồi. Thứ bảy tới, hai bác Đồng - Thắm sẽ mang cũi đến lắp cho con yêu đấy. Thế là nhà mình đầy đủ các thứ rồi nhé.
Hôm nay, bác Đàm cũng đến thăm mẹ con mình, mang cho con bao nhiêu quần áo và mang cả vé đi xe taxi miễn phí cho mẹ nữa. Cu tí ngoan ngoan nhé, ba mẹ chờ con ra đời đấy!

Monday, January 01, 2007

Tuan 35

Năm mới đã đến rồi con yêu. Hôm nay là ngày con tròn 35 tuần. Một tháng thử thách đã qua. Ba mẹ giờ đây mong con từng ngày đó. Con đã lớn lên nhiều rồi. Con không đạp mẹ mạnh như trước nữa mà chỉ trườn nhẹ nhẹ được thôi. Chắc con đã cảm thấy chật chội lắm rồi đó nhỉ.
Bà Mary vừa tặng mẹ một chiếc áo len mới và một cái dây buộc tóc. Bà ấy cũng mong được nhìn thấy con yêu của mẹ lắm rồi. Ngoan ngoan nhé rồi ai cũng yêu con!