Đêm qua, ba mẹ quá hồi hộp chờ con ra đời nên khó ngủ, mãi 2h sáng mới đi ngủ. Nhưng đến 5h mẹ đói quá, phải dậy ăn. Ngồi đếm cơn co thấy chỉ cách nhau có 5 phút, mẹ nghĩ chắc đã đến lúc con muốn ra rồi. Mẹ chuẩn bị nốt những thứ cần thiết rồi gọi ba dậy. Mẹ gọi bà Cynthia để nhờ bà ấy chở đi viện. Bà ấy vui lắm, cứ chuyện trò suốt rồi dặn mẹ thông báo tin tức về con nữa. 6h5' ba mẹ đã có mặt ở bệnh viện. Làm thủ tục xong rồi kiểm tra, tử cung vẫn chỉ mở 3cm. Không có tiến triển gì từ tuần trước. Sau khi đo nhịp tim của con và các cơn co của mẹ, y tá yêu cầu mẹ đi lại trong khoảng 1 tiếng rồi kiểm tra lại. Nhưng chưa đi đủ 1 tiếng thì bác sỹ Anstett đã tới và bảo mẹ cứ về nhà nghỉ ngơi, bao giờ vỡ ối hoặc đau bụng không chịu được thì mới tới. Ông ấy còn hẹn mẹ mai tới khám nữa. Thế chắc là cu tí chưa chịu ra rồi. Bác sỹ nhìn là biết liền à. Con của mẹ ngoan quá là ngoan, bảo ở trong đó là ở trong đó, đến lúc ba mẹ mong quá rồi vẫn chưa chịu ra cho ấy.
Hôm nay ở trong viện, được nhìn thấy trẻ sơ sinh, người còn đỏ hỏn, khóc oe oe, ba mẹ thích lắm, cứ đứng lại xem. Bao giờ mới được nhìn thấy con yêu của mẹ đây. Chắc sẽ đáng yêu lắm! Yêu con nhiều nhất trên đời!
Wednesday, January 24, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment