Wednesday, January 31, 2007

Chuyện kể về quá trình chuyển dạ và sinh bé Andrew

Ngày hôm trước đi khám bác sỹ, hai vợ chồng vẫn chắc mẩm là còn lâu mới sinh nên chồng sốt ruột lắm. Chồng đưa vợ đi bộ cả buổi chiều để cho dễ sinh, và còn lập kế hoạch đi bộ cho mấy ngày tới nữa.
Thức đến 2h sáng mới chịu đi ngủ. Đến 4h15 thì vợ bắt đầu đau bụng. Cứ nghĩ bây giờ mới đau bụng thì phải mấy tiếng sau mới sinh nên bảo nhau đến 8h hãy đi viện. Nhưng chỉ khoảng 15 phút sau thì các cơn đau dồn dập, vợ không thể chịu nổi bắt đầu gào toáng lên trong nhà. Chồng cuống cuồng gọi bà chủ nhà để nhờ bà ấy đưa đi viện. Trong khi đó, vợ cố gắng vật lộn với các cơn co và đánh răng, rồi ăn sáng. Nhưng, chỉ trong vòng một phút, cơn co mới lại đến, chẳng thể làm gì được nữa. Cái đau như thể ai đang xé thịt mình ra. Vợ quằn quại gào thét. Chồng lo không biết làm thế nào, chỉ biết đứng cho vợ ôm vào để gào thôi. Cuối cùng thì nước mắt của vợ chảy vòng quanh làm chồng cũng khóc theo. Lên xe ôtô, hai tay vợ vịn vào hai cái ghế để chống lại những cơn co khủng khiếp, máu đã chảy ra nhiều, ối vẫn chưa vỡ.
Đến bệnh viện, lên xe lăn ngồi và gào khắp cả hành lang. Y tá vội vàng chuyển lên khu sinh nở luôn. Bác sỹ lập tức kiểm tra, cổ tử cung đã mở 10cm và lúc đó mới là 6 giờ kém 10. Vợ được chuyển ngay sang phòng sinh. Chỉ 5 phút sau, mọi thứ đã sẵn sàng để vợ rặn. Vừa thở để đỡ mất sức, vừa nhìn đồng hồ để tính thời gian, xem ra mình vẫn còn tỉnh táo lắm. Khoảng 4 lần rặn đầu tiên không đạt tiêu chuẩn, bác sỹ yêu cầu làm theo đúng cách. Và vợ làm được. Chỉ mất khoảng 15 phút để cho đầu cu tí đưa ra khoảng một nửa. 10 phút sau để rặn theo sự chỉ đạo của bác sỹ để đưa cu tí ra ngoài.
Ôi cái khoảnh khắc nhìn thấy con vừa rời khỏi bụng mẹ thật kỳ diệu và hạnh phúc. Mọi đau đớn tan biến trong nháy mắt. Mẹ mỉm cười thật tươi khi nhìn thấy con. Mẹ còn nhắc ba xin cắt rốn cho con nữa, rồi lấy máy ảnh để chụp ảnh và ghi hình cho con. Nghe tiếng con khóc đến là thương, nhưng yêu lắm!
Vậy là con đã ra đời vào lúc 6h20 sáng ngày 25.1.2007 kết thúc thời gian mang thai của mẹ. Blog này sẽ đóng cửa để mở ra một blog mới, cho một cuộc đời mới, một thiên thần bé nhỏ đang nằm trong vòng tay của ba mẹ đây. Con yêu, mau lớn khoẻ mạnh nhé, ba mẹ sẽ luôn ở bên con!

No comments:

Post a Comment