Hôm nay là ngày con yêu sang tuần 31. Còn 9 tuần nữa là đến ngày con ra đời rồi. Vậy mà mẹ con mình chẳng ngoan tí nào cả. Từ tuần trước đã bị nhiều cơn co tử cung rồi, mẹ cũng lo lắng nhưng không có chuyện gì xảy ra cả. Đến hôm thứ 6, khi mẹ ăn sáng, liền trong vòng 40 phút có tận 5 cơn co. Mẹ lo quá đành bàn với ba đưa mẹ đi viện kiểm tra. Trời thì mưa tầm tã, ba mẹ có bao nhiêu dự định cho ngày hôm đó rồi mà đành hoãn lại hết. Gọi taxi rồi ba mẹ tới bệnh viện ngay. Đến 11h mới được khám, bác sỹ cho đo nhịp tim con và các cơn co của mẹ. Con còn bé, chẳng biết gì, cứ thấy cái gì áp lên bụng mẹ là đạp ra thôi. Con đạp hăng hái lắm. Mẹ nằm một hồi chẳng thấy cơn co nào, bác sỹ vẫn cho theo dõi tiếp. Rồi ba con cũng sốt ruột, mới bảo mẹ ngồi lên. Vừa ngồi được một chút là các cơn co đến liên tục. Bác sỹ và y tá đều lo lắng và bảo mẹ rằng, họ sẽ cố gắng giữ con trong bụng mẹ thêm 10 ngày nữa. Trời ơi, ba mẹ cảm thấy lo lắng thực sự. Mẹ không muốn con ra đời sớm thế đâu.
Đến 4h chiều, bác sỹ lại vào kiểm tra. Lần này phải lấy dịch trong cổ tử cung và kiểm tra cổ tử cung. Bác sỹ nói, cổ tử cung đã mở 2cm. Điều này có nghĩa là, nếu nó mở thêm nữa thì con sẽ ra đời rất sớm. Bác sỹ nói là sẽ chuyển mẹ sang viện khác trước khi mẹ sinh con để có điều kiện chăm sóc tốt hơn. Thật là kinh khủng! Mẹ khóc toáng lên trong khi ba con cũng đang hết sức bối rối. Cảm giác như nếu không có mẹ ở đấy, chắc ba cũng sẽ khóc vì lo lắng cho con. Nhưng ba phải tỏ ra dũng cảm để an ủi mẹ nữa.
Ngay sau đó, mẹ được tiêm và truyền thuốc. Bác sỹ không muốn chuyển mẹ đi xa vì không còn bệnh viện nào ở gần còn phòng cho mẹ con mình. Mẹ được chuyển sang phòng khác, còn ba về nhà nấu cơm mang vào cho mẹ ăn. Sau khi được truyền nước, các cơn co giảm dần. Ba mẹ bình tâm trở lại, hy vọng giữ con trong bụng được ngày nào hay ngày ấy. Đến 11h đêm, ba con phải về nhà. Chỉ còn hai mẹ con ở trong viện thôi. Cả đêm mẹ cứ thức rồi lại ngủ, chập chờn, vì lo lắng, vì không quen giường, không quen nằm mà không có ba bên cạnh. Cô y tá cứ khoảng 1 tiếng lại vào xem mẹ thế nào. Rồi gần 5h sáng lại kiểm tra các kiểu nữa. Con trai của mẹ ngoan lắm, cứ đạp thùi thụi thôi, rồi lại chơi trốn tìm với cái máy đo nhịp tim nữa. Mẹ bị sưng phù cả tay vì nước truyền bị tràn ra ngoài ven. Phải chọc lại ven. Cô y tá này không có kinh nghiệm, chọc hai lần đều sai làm mẹ chảy bao nhiêu máu, đau mà không dám phàn nàn gì. Rồi lại có người khác vào chọc ven lại cho mẹ. Lần này thì được, nhưng lại ở tay phải, làm mẹ chẳng làm ăn gì được nữa.
Sáng thứ 7, một vài cơn co lại đến và đi. Cho đến hết ngày chủ nhật, không còn cơn co nào nữa. Bác sỹ bảo mẹ đứng lên đi lại để kiểm tra xem có làm sao không để thứ 2 còn cho mẹ về với ba. Mẹ và ba cũng hy vọng lắm, vì hai hôm rồi mẹ không làm sao cả và con thì rất ngoan.
Đến sáng nay, khi mẹ con mình ăn sáng, mẹ ngồi hát và nói chuyện với con. Sau khi đếm các chuyển động của con thì các cơn co lại ập đến. Lúc ba đến viện với mẹ con mình thì các cơn co lên đến đỉnh điểm. Ba mẹ cảm thấy lo lắng còn hơn cả lúc trước. Bác sỹ lại phải kiểm tra cổ tử cung, nhưng may sao nó vẫn chưa mở thêm. Vậy là mẹ lại phải tiếp tục nằm viện, lần này thì không được đi lại nữa. Hoàn toàn nghỉ ngơi. Ba con thì tuần sau thi rồi, lần thi này rất quan trọng, vậy mà mẹ con mình chẳng ngoan để cho ba còn tập trung ôn thi. Mấy ngày hôm nay, ba ăn uống rất thất thường và cứ phải đi đi về về ngày mấy bận. Lo cho con quá cơ và cũng thương ba con quá cơ. Mẹ con mình cùng nhau ngoan để ba đỡ vất vả con nhé! Yêu con trai của mẹ lắm ấy!
Monday, December 04, 2006
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

No comments:
Post a Comment